Yêu nhau vì duyên, cưới nhau vì nợ, không sống được với nhau là do lòng người

Người xưa có câu: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên tương diện bất tương phùng.” Vì vậy, mọi sự đến và đi trong cuộc đời đều là duyên phận, không cần phải cưỡng cầu! Vì có duyên nên chúng ta gặp gỡ nhau, nhưng để kết hôn với nhau thì bởi chúng ta đã có nợ với nhau từ kiếp trước.

788
Yêu nhau vì duyên, cưới nhau vì nợ, không sống được với nhau là do lòng người

Thế nhưng khi chúng ta đã cưới nhau rồi, về sống chung một nhà thì sẽ thành một câu chuyện khác, mấy ai được trọn vẹn với mối tình của mình? Khi yêu nhau là thế, cưới nhau về rồi mới biết thật không đơn giản gì. Khi một cuộc hôn nhân kết thúc người ta đổ lỗi cho duyên đứt, nợ chẳng còn thì buông tay nhau chọ nhẹ lòng, không còn ràng buộc giữa hai bên.

Phật dạy: “Là duyên, có xa cách mấy cũng gặp lại, là nợ, có trốn tránh cũng chẳng thể thoát ra”. Thế nhưng, duyên nợ chỉ là cái cớ, con người ta không sống được với nhau bởi khi rạn nứt, khi có dấu hiệu đổ vỡ họ chưa từng cố gắng hoặc cố gắng chưa đủ.

Như tất cả chúng ta cũng đã biết, hôn nhân và tình yêu là hai chuyện vốn dĩ khác nhau. Nếu nghĩ rằng chỉ cần yêu nhau lấy nhau sẽ hạnh phúc thì thật sai lầm. Tình yêu là mật ngọt, là màu hồng bởi giữa đàn ông và phụ nữ không bị ràng buộc gì cả. Yêu nhau, chỉ cần gặp gỡ, nắm tay, ngồi ăn với nhau cây kem đã thấy hạnh phúc ngập tràn. Nhưng kết hôn rồi, tình yêu dần nhường chỗ cho trách nhiệm và bổn phận.

Yêu nhau vì duyên, cưới nhau vì nợ, không sống được với nhau là do lòng người

Con cái, tiền bạc, cơm áo gạo tiền chính là những thứ rang buộc giữa hai người với nhau, thậm chí đó còn là muôn vàn thói xấu của người bạn đời. Trong hôn nhân, nhiều khi ước muốn bản thân và thái độ của người bạn đời có sự đối lập dữ dội. Cưới nhau rồi, con người ta rất dễ vỡ mộng. Phụ nữ than vãn: “Sao chồng mình có thể trở thành một người lười biếng, vô tâm, ích kỉ đến như thế?”.

Môt người đàn ông khi đứng trước một cuộc tình đổ vỡ, trong mắt họ lúc này phụ nữ chính là một con người khác: “Sao cô ta lắm điều, nhỏ nhặt và ngày càng chanh chua đến như thế? Đâu rồi người phụ nữ dịu dàng, hiền lành ngày trước”. Con người thường coi trọng mong ước và xúc cảm của bản thân mà quên mất rằng người bạn đời của mình cũng cần những điều đó. Người đàn ông cần một cốc nước mát lạnh mỗi khi mỏi mệt về nhà. Cần người phụ nữ là ngọn nguồn yêu thương trong nhà.

Với đàn ông, dẫu giông bão ngoài kia ra sao nhưng anh ta chỉ cần mái nhà bình yên, cần một người bạn đời biết lắng nghe chia sẻ thì sóng gió chẳng sá gì. Còn vợ héo úa do chồng mà ra. Vợ keo kẹt, thậm chí chanh chua là bởi người chồng không thấu hiểu, quan tâm. Thật ra, người đàn bà nào cũng giống nhau cả. Bất chấp giàu nghèo hay ở địa vị nào. Chỉ cần chồng quàng tay âu yếm, chỉ cần những lúc mỏi mệt có bờ vai cho mình nương dựa.

Yêu nhau vì duyên, cưới nhau vì nợ, không sống được với nhau là do lòng người

Người đàn bà chỉ cần chồng đối đãi với mình bằng cả tâm can thì trọn đời chẳng muốn rời đi. Những cặp vợ chồng lấy duyên đứt, nợ không còn để đổ lỗi cho cuộc hôn nhân bất hạnh của mình là những người thiếu nỗ lực và cố gắng trong hôn nhân. Cuộc đời sẽ nhẹ nhàng biết bao nhiêu nếu người vợ, người chồng thấu hiểu và đặt mình vào hoàn cảnh của nhau.

Trên đời này có người cưới nhau vài tháng ly hôn nhưng cũng có những cặp vợ chồng sống đến đầu bạc răng long vẫn đối đãi với nhau bằng cả tấm chân tình. Cuộc sống của họ có cãi vã, có mâu thuẫn, có lúc tưởng như chia lìa nhưng thay vì đạp đổ hạnh phúc thì họ tìm cách thấu hiểu và chữa lành hôn nhân của mình. Duyên phận là bởi trời nhưng ăn đời ở kiếp chính là ở lòng người vậy!

Theo phunuvagidinh.vn